home ask map movies fandom hzgg
theme by pevensied

fictionwritingtips:

I compiled most of the writing websites I’ve mentioned on my blog into one post. I find a lot of these sites useful, so hopefully they can help you out!

Imagination Prompt Generator: This give you a one-sentence writing prompt that will help you come up with ideas. I think it also allows you to set a ten minute timer for each prompt.

Wridea: I really like this site because you can write down simple ideas that you can organize later and put into a bigger project. You can share these ideas or the site will help you randomly match ideas. It’s great for brainstorming and building a fully formed outline.

List of Unusual Words — Here’s a site you can browse through that gives you a list of unusual words for every letting in the alphabet. If you’re looking to switch up your vocab, or looking to develop a way a character speaks, this is a good reference.

Picometer — Here’s a writing progress meter that can be embedded on your site or blog. There’s also the Writertopia meter that shows word count/current mood. 

Cut Up Machine: This website takes whatever words you typed or pasted into the box and rearranges your sentences. It’s not practical for writing a novel, but it might help with poetry OR coming up with ideas. Experiment with it and see what you can come up with.

Orion’s Arm: This is a great website to use if you want to research worldbuilding or if you have science questions. There are tons of resources you can use.

Word Frequency Counter: If you’re finding that you’re using the same words over and over again, this website should help. You’ll be able to count the frequency usage of each word in your text. This should help you switch up the words you’re using and understand where the problem might be.

Phrase Frequency Counter: This is same site explained above, but it counts the phrases you’re using.

My Writing Nook: This allows you to write or jot down ideas wherever you are. You don’t need to have your laptop in order to access it, so it might help you during this time. You can write as long as you have your phone.

Writer: The Internet Typewriter - This site lets you write, save, share, and/or convert your writing online. I tried it out and it’s pretty cool. It saves for you and is a great way to brainstorm or plan out some ideas.

The Forge - The Forge is a fantasy, creature, spell, and location name generator. It’s awesome.

One Word: This site gives you one word to write about for 60 seconds. This should help you get started with your own writing and will work as a writing prompt to get you warmed up. It’s a great way to get yourself motivated.

Confusing Words:  On this site you can search through confusing words that often stump many writers. It’s not a huge reference, but it should help you with some writing/grammar issues.

Cliché Finder: This site allows you to enter parts of your writing and it will search for clichés. If you find that you’re using the same phrases over and over again, this will help a lot. I haven’t messed around with it too much, but it looks useful.

Hand Written Fonts: If you’re looking for great hand written fonts, this is a great reference. All of them are pretty awesome.

Tip of My Tongue — you know when you’re trying to think of a specific word, but you just can’t remember what it is? This site will help you narrow down your thoughts and find that word you’ve been looking for. It can be extremely frustrating when you have to stop writing because you get a stuck on a word, so this should help cut that down. 

-Kris Noel

posted 5 days ago with 19238 notes | © / via
grey-violet:

Jane Austen Books & Films
Books:
Emma  audiobook  
Juvenilia - Volume I  audiobook  
Juvenilia - Volume II  
Juvenilia - Volume III  
Lady Susan audiobook  
Mansfield Park audiobook  
Northanger Abbey audiobook  
Persuasion audiobook  
Pride and Prejudice audiobook  
Sense and Sensibility audiobook  
Other Related Books:
A Jane Austen Education by William Deresiewicz  
Austen Takes the South Series by Mary Jane Hathaway  
Behind Jane Austen’s Door by Jennifer Forest  
Confessions of a Jane Austen Addict by Laurie Viera Rigler  
Emma and the Werewolves by Adam Rann/Jane Austen  
Fashion in the Time of Jane Austen by Sarah Jane Downing  
I Was Jane Austen’s Best Friend by Cora Harrison  
Jane Austen: A Life by Claire Tomalin  
Jane Austen Goes to Hollywood by Abby McDonald  
Jane Austen’s Guide to Good Manners by Josephine Ross  
Jane Austen Made Me Do It - edited by Laurel Ann Nattress  
Jane Austen Mystery series by Stephanie Barron  
Jane Austen the Reader: The Artist as Critic by Olivia Murphy  
Matters of Fact in Jane Austen by Janine Barchas  
My Jane Austen Summer: A Season in Mansfield Park by Cindy Jones  
The Jane Austen Guide to Happily Ever After by Elizabeth Kantor  
The Jane Austen Handbook by Margaret C. Sullivan  
The Missing Manuscript of Jane Austen by Syrie James  
The Mysterious Death of Miss Jane Austen by Lindsay Ashford  
The Real Jane Austen by Paula Byrne  
Film/TV Adaptations:
Emma - 1972  
Emma - 1996 - US  
Emma - 1996 - UK  
Mansfield Park - 1983  
Mansfield Park - 1999  
Mansfield Park - 2007  
Northanger Abbey - 1986  
Northanger Abbey - 2007  
Persuasion - 1995  
Persuasion - 2007  
Pride and Prejudice - 1940  
Pride and Prejudice - 1980  
Pride and Prejudice - 1995  
Pride and Prejudice - 2005  
Sense and Sensibility - 1971  
Sense and Sensibility - 1981 - no episode 1  
Sense and Sensibility - 1995  
Sense and Sensibility - 2008  Part 2  Part 3  
Other Related Films:
Austenland - 2013  
Becoming Jane - 2007  
Bride & Prejudice - 2004  
Bridget Jones’s Diary - 2001  
Clueless - 1995  
Emma Approved - 2013-present  
Jane Austen Book Club - 2007  
Lost in Austen - 2008  
Miss Austen Regrets - 2008  
Pride and Prejudice - 2003  
The Lizzie Bennett Diaries - 2012-2013  
Welcome to Sandition- 2013

grey-violet:

Jane Austen Books & Films

Books:

Other Related Books:

Film/TV Adaptations:

Other Related Films:

posted 1 week ago with 524 notes | © / via
chasingfaithandlove:

It’s the scariest thing to realise how much someone means to you, and it’s even more terrifying when you think of life without them.

I can’t imagine not getting to spend time with you everyday once these two short years of school are over, and I honestly don’t think I’ll ever be the same if you’re not in my life.(I hope we’ll still be together a few years down the road…)

chasingfaithandlove:

It’s the scariest thing to realise how much someone means to you, and it’s even more terrifying when you think of life without them.

I can’t imagine not getting to spend time with you everyday once these two short years of school are over, and I honestly don’t think I’ll ever be the same if you’re not in my life.

(I hope we’ll still be together a few years down the road…)

posted 1 week ago with 24 notes | © / via

anotherlanguageblog:

asianhistory:

General:

Reddit Threads:

SRS  (Spaced Repetition flashcards)

Arabic:
Bengali:

Chinese (Mostly/All Mandarin):

Gujarati:
Hindi:

Indonesian - Bhasa Indonesian:

Korean:

Japanese:

Malay:


Tamil

Thai:

So You Want to Learn… List:

Other:

  • Tumblr tags: #learning _________ 
  • Can I become Fluent in ______ in ______ months/weeks/days?
     
    No. You can’t. 
  • Can I learn Japanese from just watching Anime/Korean from Kpop/Chinese from Wuxia films?
    Not on your life. Do you only speak the english you know from Spongebob? N’SYNC? The 300? Didn’t think so.
  • What about Rosetta Stone?
    For $180-$399 dollars? Are you insane? The program is built to teach you the Romantic languages.  If you buy Rosetta stone for $400, and pass up every free resource on this list, I doubt your desire to actually learn anything. Don’t do it to yourself. That is a lot of money you probably won’t get back.
  • But I heard that Chinese/Japanese/Korean/Arabic/etc is really difficult:
    Well if over a billion Chinese people can speak Chinese, why can’t you? No really, don’t let something like this bother you. No, this is not the ease of moving from a English to a Romance language or German, but hey, if you wanted to learn German (and all those ridiculous cases) you’d be doing that. 
  • But what about ______?
    I have knowledge on resources mostly limited to JPN/CHI/KOR classes. This is a participatory list, which I am more than grateful to take submissions for.
I repost this every two weeks whether I need to or not. It too good not to and the original compiler deserves that much respect.
posted 3 weeks ago with 7549 notes | © / via

perils-of-writing:

1. Inspiration comes once every other week, give or take a few months. Don’t wait for it. Just write.

2. The best way to write a strong female character has nothing to do with giving her a sword.

3. If writing is easy, you’re probably doing it wrong.

4. Or you’re just a genius. Whichever.

5. Just please make your plot’s climax more interesting than whatever happened in Twilight: Breaking Dawn.

6. Never, I repeat, never kill the dog/owl/horse/lovable pet.

7. Listening to music or eating helps distract from how awful the first draft is.

8. But it doesn’t even matter if the first draft is bad. It’s supposed to be bad. So you really just get to eat for the sake of eating—Score!

9. Sometimes, less is more with the adjectives, adverbs, and vampire romances.

10. Spellcheck is there for a reason.

11. If your character’s “heart skips a beat” more than three times in the book, take him/her to a doctor immediately. This could be life threatening.

12. Not all fantasy stories need to include elves and dwarves.

13. If you’re stuck with Writer’s Block, make use of the time by scripting out your appearance on the Ellen Show for when you become a super successful novelist.

14. Read a lot, unless the book you’re reading is stupid.

15. If a character is in the novel, he/she should have a purpose for being there. If you can replace him with a sack of flour, get rid of him.

16. Main Character should like Love Interest for a better reason than, “Yeah lol she’s hot.”

17. If readers wanted long, overly dense, nonsensical sentences, they’d pick up a chemistry textbook.

18. Borrow ideas from other writers. You can return them later.

19. If you’re doing NaNoWriMo, make sure to get your sleep! It’s important to keeping your brain healthy.

20. Ha, yeah, I’d ignore #19 too.

21. Listen to critiques with an open mind, and know where to get them from. Your mother is 99.9% always going to say she loves your book. Good for confidence, but not much else.

22. Still, if someone takes a huge steaming dump on your manuscript, you might want to consider getting critiques elsewhere.

23. Comparing yourself to other writers is basically taking a baseball bat to your creativity.

24. A plot twist without any previous foreshadowing isn’t a plot twist. It’s a deus ex machina.

25. Writing while in pajamas is good for the soul.

26. If you want a break from writing, you could always play the Twilight drinking game: take a shot every time Bella blushes.

27. Just kidding, don’t do that. You won’t be able to write if you’re drunk.

28. But seriously though, #26 was sarcasm. Don’t do it.

29. Instead, try having the narrator in your head speak with Benedict Cumberbatch’s voice when you’re writing. It’s pretty interesting.

30. Striving for perfection is a waste of time.

31. You know you’re writing a really good argument scene if you can’t figure out who you agree with.

32. If your plot’s reached a dead end, try killing off your favorite character. Unless his name is Fred Weasley. 

33. Exclamation marks get annoying after a while!!!!!!!!

34. Set goals! Try finishing your manuscript before January 19th. That way, when Sherlock comes back out, you can join in the fandom’s revelries without feeling too guilty.

35. There’s a whole universe waiting if we can just tear our eyes from that cliche.

36. Writing is hard, yes, but it should never feel like a chore.

37. Make your villains heroic.

38. If your villain’s reason for being evil is, “Because EVIL,” then he’s not a villain. He’s just the bad guy with the funny accent in children’s cartoons.

39. If you’re ever feeling a crippling sense of self doubt, go back and read whatever your wrote three years ago. It’ll be a great laugh.

40. Just for once, finish what you started.

Happy writing, everyone!

posted 1 month ago with 213 notes | © / via

swallowpad:

America, do you have a phobia of philosophers or something? Because apparently the movie The Philosophers was renamed After the Dark for release in the US.

But anyway.

On the whole, the movie was adequately thought-provoking, though the ethereal locations, cinematography and soundtrack probably allowed the hypothetical looming apocalypses become a lot less stressful than it would otherwise be. The debate about the worth of a person, and the ways people can choose to face doom and how to rebuild a civilisation from the ashes is very interesting.

I would have liked the script to touch a bit more on who these students/people left to populate the earth are as human beings. I feel like we know hardly any of them, and Petra and James who we apparently spend most time with, both basically boil down to “sweet and cute”. I feel like, this script can’t realise that skills can be learnt, and human, if nothing, is capable of adapting. Yes, it’s nice to have people with the skills already, but if you’re going to left with an empty earth after an atomic apocalypse, your skills in today’s modern world will be pretty much dust IMO. In that situation, what matters is who the people left are. Are they going to be those capable of rebuilding a stable world, or are they going to turn the world into a post-apocalyptic dystopia a la Hunger Games/every other AU novel around right now? It touches this point, but doesn’t give it.

But let’s talking the ending. The movie, up until the end, was good. Not brilliant, but reasonably praise-worthy. And then we get the ending with the affair between Petra and the teacher. For me, the entire premise of the movie falls apart with the last 10 minutes, when it became clear the teacher didn’t give a rat’s ass about the thought-experiment, and did everything in his power to manipulate the discussion to very pettily punish Petra and James.

(I don’t believe he would ever really fail Petra the class, since if it’s the last day of school, even if he could change her grade, I’d like him to explain to the rest of faculty how she went from an A+ to an F in one day. And if they’re at an international school, chances are they’d be doing some international curriculum which would have been externally assessed and completed by that time so I doubt her university place was that threatened. I’m slightly disappointed they’re not doing the International Baccalaureate because the IB does have a compulsory course called Theory of Knowledge, where, among other things, you do discuss questions like whether you should kill one person to save five. But probably questions of legality came up. And I digress.)

They totally could have left out the back-story with Petra and the teacher, and still keep in his manipulations. In many ways, that would suit the “philosophical” edge the movie much better. I’m all for the teacher – consciously or otherwise – playing the wildcard devil (not even devil’s advocate) in this situation, and deliberately throwing a wrench in the wheel. Because for all that we can sit and theorise about whether it is ethical/altruism to throw one person before a train to save five, in a real crisis, it’s rarely even that neat. Even when you have to eliminate 10 people to save another 10 people, even if your only goal was cold survival, there could still be people like the persona the teacher was playing throughout the whole movie. A complete arsehole who is a necessary evil, or one you just can’t get rid of.

I have to say though, the very end with the teacher killing himself (at least that’s what I got from those last few scenes) was just…weird. I’m not sure what it’s supposed to do for the rest of the story. All throughout, it’s obvious he was obsessed with survival for the sake of it, and guns and death, but…what on earth just happened? I’m convinced he either has some terminal illness which is why he keeps clinging to the idea of survival, and somehow Petra is a metaphorical representation of that, being youthful and alive and having a whole bright future in front of her, or that he has some serious mental illness. If the latter, it came even more out of the blue than the affair and is even more baffling. Because it was never hinted upon in the whole movie, the existence of it in the end did nothing to rest of the movie, it was just…there.  Or am I missing some really obvious point?

posted 1 month ago with 7 notes | © / via
nutty-themes:


Foodie’s Feed / Death to the Stock / Jay Mantri / Little Visuals Picjumbo / New Old Stock / Refe / Unsplash / Gratisography

I get quite a few questions about where I find my stock images that are used in live previews so here’s a list of my favourite (all can be found on the resources page). Most of these are free to use on personal and commercial projects but double check the licenses before use.

nutty-themes:

Foodie’s Feed / Death to the Stock / Jay Mantri / Little Visuals
Picjumbo / New Old Stock / Refe / Unsplash / Gratisography

I get quite a few questions about where I find my stock images that are used in live previews so here’s a list of my favourite (all can be found on the resources page). Most of these are free to use on personal and commercial projects but double check the licenses before use.

posted 2 months ago with 4677 notes | © / via

liveanotherslife:

So, this is a masterpost with references and links I found myself AND from other usefull masterposts on writing. I will add credit to the people whose masterposts I took from, so people will know their hard work (because it fucking is). So, this is liveanotherslifes combined writing masterpost anno 2014. :D (that took 5 hours to make so you better reblog)

Feel free to add anything, and message me if you see any mistakes or broken links. 

CREDITS:

alliaofrph
Reference for writers
boofrp
herhmione
thelastrplord
ruthlesscalculus
mylifehasbeentakenoverbygayhalp:

CHARACTER TRAITS/ROLES

JOBS/HOBBIES FOR YOUR CHARACTER


EMOTIONAL/SEXUALL ASSAULT/ABUSE

LOSS:

GENDERS

INJURIES:

Burns

On scars

Physical Injuries (23)

SEXUAL ORIENTATIONS

Asexuality:

  • AVEN- this site is run by and for asexuals, and is very educating.

Pansexuality:

Homosexuality:

 

 

BODY LANGUAGE:

DEATH:

HOW TO WRITE SUMMARIES:

Hook Me: Common Problems

CHARACTER DEVELOPMENT / CHARACTERIZATION

DIALOGUE

PLOT / STRUCTURE / OUTLINING / CONFLICT

NAMES

COMBAT/TORTURE

DISEASES / DISORDERS / ILLNESSES / ADDICTION

 

ADDICTIONS / INFLUENCED CHARACTERS

 

DESCRIBE…

POINT OF VIEW

ACTUALLY WRITING / GRAMMAR / REVISION

TOOLS / SOFTWARE

EVERYTHING ABOUT SMUT/SEX

Regular guides on How To Smut:

For Virgins:

Helpful Blogs:

Words/Phrases/Language for smut

Gay/Lesbian:

Advice and tips on smut:

Blowjobs:

Kisses:

Others:

Kinks & Fetishes

CREATIVITY BOOSTERS* denotes prompts

KNOCK YOURSELF OUT

posted 2 months ago with 2540 notes | © / via

maakomori:

Massive Writing Resource Database

lavvyan:

shadegarden:

thewritingcafe:

Words and References:

Plot & Structure:

Subplots:

World Building:

Characters:

Dialogue:
Point of View:
Genre:
Names:
History:

Query Letters:

Editing and Revision:

Software:

Prompts:

holy smoke

*wipes away a tear or two*

Beautiful.

posted 2 months ago with 70551 notes | © / via
Khi không thể tin ai thì hãy tin Captain America Cái tài tình của tên phim Captain America: The Winter Soldier là, thoạt nhìn, cái tựa đó đầy có vẻ tiết lộ quá nhiều. Bạn không cần phải biết nhiều về truyện tranh của Marvel, chỉ cần chẳng may tò mò Google từ khóa “Winter Soldier” là cứ ngỡ vừa bị một cái spoiler cỡ bự đập vào mặt. Nhưng xem phim mới thấy, danh phận Chiến binh Mùa đông kia thực chất lại là cái đánh lạc hướng, Marvel đang “thả” một spoiler nhỏ để khiến chúng ta không đi tìm spoiler lớn: HYDRA.
[[MORE]]
Phim siêu anh hùng có một công thức nhất định. Ví dụ, phim có siêu anh hùng (tất nhiên), có cô người yêu hiện tại/tương lai, có kẻ phản diện để đến cuối phim hai bên đối mặt nhau, để anh hùng đánh bại kẻ ác (và giải cứu mỹ nhân). Nhưng trong ba yếu tố đó, thực chất CATWS chỉ có một, đó là siêu anh hùng (và thật ra so với các anh hùng như Thor, Người sắt, thì anh ta cũng không “siêu” cho lắm). Còn lại, không hề có cá nhân một kẻ phản diện nào để cho Steve Rogers đến cuối phim có thể tẩn nhừ tử. Chiến binh Mùa đông không phải kẻ phản diện của phim này; khi biết anh ta là ai rồi thì chẳng ai muốn Steve phải giết anh ta. Thực chất, cái Steve và những người bên anh phải đối đầu chính là HYDRA, nhưng không hẳn là những kẻ đứng đầu tổ chức đó như Alexander Pierce, hay những kẻ đi theo tổ chức đó như Rumlow, Sitwell, mà chính là cái tư tưởng, cái khái niệm mà tổ chức đó tượng trưng. Bản thân HYDRA và sự tồn tại của nó trong SHIELD cũng chính là phép ẩn dụ cho những thuyết âm mưu trong đời thực và những sắc xám trong hoạt động của những chính phủ một cường quốc như Mỹ. Với một “nhân vật phản diện” đồ sộ như HYDRA, bộ phim cũng cho ta một bức nhìn hoàn thiện hơn về nó qua việc chắp ghép những nhân vật liên quan tới nó vào với nhau. Zola tượng trưng cho lịch sử đen tối đầy âm mưu độc ác như ta thường mong đợi ở một nhân vật phản diện, chỉ có thiếu tràng cười điên dại. Alexander Pierce có lời giải thích thực tế dễ hiểu hơn tại sao hắn tin vào lý tưởng của HYDRA trong khi Jasper Sitwell là tên “quản lý cấp trung” của HYDRA, vai trò mà Phil Coulson đã làm cho phe của Fury trong The Avengers. 
 Chủ đề chính trong phim này là “hai mặt của một đồng xu”. HYDRA và SHIELD. Alexander Pierce và Nick Fury. Không đấu tranh vì một chủng tộc thượng đẳng hay sắc đỏ trắng đen của chữ thập ngoặc như Đức Quốc xã, HYDRA hướng tới quyền lực và trật tự, một “thế giới không có quốc kỳ”, và bản thân SHIELD cũng là một tổ chức trị an đa quốc gia chỉ phải báo cáo cho Hội đồng An ninh Thế giới. Khi Fury kể Pierce từng từ chối giải Nobel Hòa bình với lời nói, “Hòa bình không phải giải thưởng, mà là trách nhiệm”, câu nói đó không nhằm cho ta thấy sự khác biệt giữa hai người, mà là để ta thấy sự giống nhau giữa họ. Pierce thực sự tin lời nói đó. Cả Pierce và Fury đều hướng tới hòa bình, chỉ có Pierce tin rằng hòa bình chỉ có được khi cả thế giới bị (được) thống trị. (Nếu bạn xem phim truyền hình Marvel’s Agents of SHIELD thì sẽ còn thấy Coulson trong tập liên kết với CATWS và Sitwell trong phim cũng có vai trò mang tính tương phản cho nhau.) Lan man thế nhưng tôi vẫn cảm thấy kẻ thù lớn hơn mà Steve Rogers phải đối mặt suốt bộ phim là sự cô đơn. Với người từ những năm 1940 ngủ dậy vào năm những năm 2010, thì khi ta gặp lại anh sau 2 năm sau The Avengers, Steve không hẳn lạc lõng lắm. Anh đã thích nghi được với tương lai và tự tạo được cuộc sống cho riêng mình. Nhưng rõ ràng anh vẫn không thực sự hạnh phúc với cuộc sống đó. Hơn cả thế, anh còn nói với Sam Wilson rằng anh không biết điều gì có thể khiến anh hạnh phúc. Đây là một sự trầm cảm của một con người cô đơn tới mức ta không hiểu, cuối cùng là hiện nay anh đang sống vì cái gì, ngoài cái lý tưởng về việc đóng góp phụng sự đất nước, một lý tưởng mà ý nghĩa của nó đã thay đổi quá nhiều trong những năm đã qua? Phải chăng anh đến với SHIELD vì nghĩ đó là thứ duy nhất anh có thể làm, dù rõ ràng cuộc bất đồng của anh với Fury ở đầu phim không phải là lần đầu tiên, và cũng thể hiện rằng Steve không thực sự tin vào những gì SHIELD đang làm?
 Thực chất Steve Rogers từng hạnh phúc nhất và hoạt động hiệu quả nhất trong một nhóm anh em mà anh thực sự tin tưởng. Trong phim này, anh bị nhét vào một tình huống hoàn toàn trái ngược. “Đừng tin ai cả.” Đó không phải là cách Steve Rogers có thể sống. Trong phần lớn bộ phim, anh bị mắc lưới trong những sự tranh giành chính trị nội bộ của SHIELD, gần như là con cờ của cả Fury và Pierce, chỉ có thể chia sẻ với Natasha và một anh chàng anh tình cờ gặp khi chạy bộ ở ngoài công viên. Đến gần màn cuối của bộ phim, anh mới thực sự đứng lên phản đối Fury và tự quyết mọi việc sẽ kết thúc ra sao. Với một nhân vật với tên chình ình trên tựa phim thì Chiến binh Mùa đông có quá ít thời gian xuất hiện trên phim. Thực chất nếu chỉ muốn làm một phim siêu anh hùng đánh đấm bình thường, Marvel có thể thay vào đó bất cứ tên sát nhân nào khác thì cốt truyện về HYDRA vẫn còn đó. Nhưng cái thiên tài của kịch bản là tên sát nhân đó lại là Bucky Barnes, người bạn tuổi ấu thơ của Steve Rogers và một lý do to lớn cho sự cô đơn của anh. “Ngay cả khi tôi không có gì cả, tôi vẫn có Bucky.” Steve có thể nhớ Peggy và những người đồng đội khác, nhưng đó là sự cay đắng ngọt ngào. Dù gì thì Peggy cũng đã có một cuộc sống dài và hạnh phúc, những đồng đội khác của anh cũng vậy. Dù gì thì anh cũng chỉ từng quen Peggy và những người khác trong vài tháng. Bucky và Steve từng lớn lên bên nhau. Steve không thể tự an ủi rằng ít ra Bucky đã có những năm dài hạnh phúc. Bản thân Steve còn chưa thực sự có thời gian học cách sống mà không có Bucky vì chỉ sau khi Bucky chết vài ngày, Steve đã lái chiếc máy bay kia đâm xuống biển.
 Steve và Bucky không chỉ đơn thuần là hai người bạn thân lớn lên cùng nhau. Giữa họ luôn là một sự không cân bằng. Ban đầu, Steve nhỏ con, ốm yếu vẫn luôn luôn đấu tranh vì đạo đức, vì danh dự, vì sự ngay thẳng. Chính vì thế mà anh luôn không biết chạy khỏi những cuộc đánh nhau và luôn bị kẻ mạnh hơn đánh đến không gượng dậy được và cuối cùng phải có Bucky bước vào đánh giúp. Bucky luôn luôn cảm thấy mình cần phải bảo vệ Steve, một điều ta được nhắc nhở trong cảnh hồi tưởng của Steve về ngày tang lễ của mẹ anh. Dù có thể nhiều khi Bucky không thể hiểu được động cơ đằng sau những hành động vì lý tưởng của Steve nhưng anh vẫn luôn ở bên cạnh Steve, ủng hộ, hỗ trợ. Phải đến sau khi có thuốc siêu chiến binh kia, người ngoài mới nhận ra những gì Bucky luôn thấy ở Steve: rằng những lý tưởng của anh có thể tạo cảm hứng cho nhiều người, anh có thể làm những điều vĩ đại, anh chỉ cần cơ hội. Trong Captain America: The First Avenger, có một cảnh sau khi Steve cứu Bucky về doanh trại, Bucky kêu gọi binh lính đứng quanh hô lên ủng hộ Captain America. Đây có lẽ là lần đầu Steve được tung hô, lần đầu bản nhân những đức tính của anh được nhiều người như thế công nhận. Khoảnh khắc này là lúc tất cả thay đổi, vì từ đây Bucky sẽ là cái bóng bên cạnh Steve chứ không phải ngược lại, và Steve không còn phải thằng bạn của riêng Bucky nữa.
 Sự thay đổi này tôi tin rằng phải thay đổi tình bạn của họ, nhưng thay đổi thế nào cũng không phá vỡ được nó. Steve và Bucky, dù sự bất cân bằng hướng về đâu, họ cũng là cái gương phản chiếu cho ta thấy rõ người kia hơn. CATWS cũng có nhiều cảnh, góc quay gợi lên sự giống nhau giữa hai người: cách Steve ngã từ tàu bay không khác gì cách Bucky ngã từ tàu hỏa, rồi ta có hình ảnh Bucky đóng băng, Bucky bị trói xuống ghế như Steve khi được tiêm thuốc siêu chiến binh, hình ảnh họ trên cây cầu trên tàu bay đứng đối mặt nhau. Sức mạnh siêu phàm của Bucky là một phiên bản đen tối hơn của sức mạnh của Steve. Câu chuyện của họ không thể tách rời. Kể cả khi Bucky chưa xuất hiện hoặc không có trên màn hình, ta biết Steve vẫn nghĩ về người bạn của mình. Tất cả dẫn tới sự đối đầu của họ ở cuối phim trên tàu bay, tới khoảnh khắc Steve buông tay không đánh trả nữa. Lần đầu tiên trong đời, Steve tự rời khỏi cuộc chiến. Đây không chỉ vì anh không thể giết Bucky, mà là vì giết Bucky không có ý nghĩa gì cả. Giết một Bucky không nhớ Steve là ai thì có nghĩa lý gì? Bucky lúc đó không phải là tên bắt nạt, không phải kẻ địch, chỉ là một con rối đang làm những điều hắn bị lập trình phải làm. Steve lúc đó đã hoàn thành nhiệm vụ phá hủy ba chiếc tàu bay. Nhiệm vụ của Chiến binh Mùa đông là giết Captain America, nhưng nhiệm vụ của Captain America không phải là giết Chiến binh Mùa đông. Đó là điều đau nhất trong bộ phim, vì ở đâu ra một bộ phim siêu anh hùng chực như kết thúc với việc anh hùng tự vẫn vì không thể sống thiếu người bạn thân nhất của mình?! Trong một bộ phim đặt câu hỏi bạn có thể tin tưởng ai, thì trong khoảnh khắc buông xuôi đó, Steve không tin rằng Bucky sẽ cứu mình, nhưng bản thân Bucky ở đâu đó trong sâu thẳm bộ não bị HYDRA tẩy rửa hàng trăm lần kia, lại đủ lòng tin vào những ký ức mờ ảo về Steve để nhảy xuống sông cứu anh.
 Và điều đó khiến Chiến binh Mùa đông trở thành một nhân vật tạm gọi là phản diện vừa đáng sợ nhưng cũng vừa đáng thương. Trong những lúc hoạt động mù quáng nhất, trong đầu hắn chỉ có một mục tiêu, và cực kỳ bạo lực, có thể giết người không ghê tay, nhưng từ hắn không toát ra vẻ đáng khinh như Pierce. Hắn cũng không “tưng tửng” với nội tâm, mục tiêu và động cơ dễ hiểu, hay ít nhất có thể hiểu được, như Loki. Chiến binh Mùa đông hoạt động trong chân không đạo đức, không có chút khái niệm gì là đạo đức hay ước muốn, hoàn toàn là một cỗ máy được lập trình. Hắn chỉ biết ngần ngừ khi Steve phá vỡ bức tường ngăn hắn tìm lại những ký ức của 70 năm trước kia. “Nhưng tôi biết hắn.” Có lẽ, lần đầu tiên trong 70 năm, Chiến binh Mùa đông phải nghĩ tới một khái niệm khác ngoài “mục tiêu” và “nhiệm vụ”. Và trong khoảnh khắc đó, hắn như đang đứng trên ranh giới giữa Chiến binh và Bucky Barnes. Cả giọng nói và nét mặt của Chiến binh Mùa đông lúc đó đầy hoang mang như một đứa trẻ mất phương hướng, và không thể không khâm phục diễn xuất của Sebastian Stan trong cảnh này. Tất cả chỉ trở nên đau đớn hơn khi dù đã đặt câu hỏi thế rồi và không được câu trả lời, Chiến binh Mùa đông lại ngoan ngoãn chấp nhận cho những kẻ xung quanh tẩy não mình lẫn nữa, dù bản thân anh đủ mạnh để đánh bại hết tất cả nếu muốn.
 Tôi nghĩ, ít ai bước vào một bộ phim siêu anh hùng lại nghĩ phim có thể u uất bi ai đến thế, trong khi vẫn có những cảnh hành động hoàn tráng đã con mắt. Và dù có một cái kết có thể cho là có hậu, mọi thứ sẽ không thể trở nên hoàn hảo đến khi Steve tìm lại được Bucky và Bucky tìm lại được Steve. Nhưng hãy đợi phần ba đi đã nhỉ? Nói mãi thì cũng phải nói tới các nhân vật khác trong phim. Dù Steve Rogers vẫn là nhân vật trung tâm của bộ phim, những nhân vật “phụ” như Black Widow và Nick Fury cũng đều là những yếu tố không thể thiếu của bộ phim, khiến chúng ta gần như đang xem một bộ phim ensemble. Và có lẽ đây là lựa chọn đúng đắn, vì nói là siêu anh hùng thì thật ra Steve Rogers chỉ “siêu” ở chỗ anh khỏe mạnh hơn người thường. Nhưng thứ làm nên Steve Rogers và Captain America không phải sức mạnh siêu phàm từ thứ thuốc siêu chiến binh kia. Tony Stark chưa bao giờ sai lầm hơn khi nói trong The Avengers là “Tất cả những gì đặc biệt về anh có từ một cái lọ thí nghiệm.” Captain America là siêu anh hùng không phải là vì anh có thể ngã qua hai lớp kính từ trên cao mà không hề bị trẹo chân, mà là vì anh có khả năng khiến hàng trăm đặc vụ SHIELD tin tưởng anh, bất chấp cái chết chống lại mệnh lệnh để theo anh đến cùng, chỉ bằng lời nói và lòng tin tưởng không bao giờ lung lay vào sự ngay thẳng, vào lẽ phải của mình. Từ CATFA đến The Avengers rồi sang CATWS, anh là thứ keo cuối cùng gắn kết đồng đội, truyền nhiệt huyết cho người xung quanh, và đến cuối anh luôn là người đứng ra quyết định cuộc chiến. Vì thế, phim của anh rất cần những nhân vật dù miệng nói “Đừng tin ai cả” nhưng cuối cùng vẫn tin tưởng anh nhất, như Fury, Black Widow, và rồi cả Falcon…
 Nói đến Black Widow, tôi phải nói tôi thích vai trò của Natasha trong phim này. Qua bộ phim này chúng ta được bắt đầu phá vỡ vỏ bọc sắt đá từ trước tới nay của Natasha Romanoff để thấy một đặc vụ giỏi giang, vô cùng dũng cảm nhưng cũng có những điểm yếu và những khoảnh khắc rất con người. Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt Natasha khi biết tin Fury còn sống, và khi Fury gần như nói thẳng rằng ông không đủ tin Natasha để cho cô biết kế hoạch giả chết từ đầu, mà phải đợi tới khi cô chứng minh lòng trung thành của mình đặt ở đâu thì mới được biết bí mật đó. Black Widow luôn biết những điều dối trá và nhiệm vụ bắn giết cô làm không phải là điều gì vĩ đại, nhưng cô làm như thế vì lý tưởng, vì một mục tiêu cao cả hơn. Cô không tự dối mình về bản chất công việc của mình, nhưng cô vẫn là con người, cô vẫn phải đặt lòng tin vào thứ gì đó, và cô đặt nó vào SHIELD, vào Fury. Vậy có ngạc nhiên không khi cô không tránh được những khoảnh khắc yếu đuối khi biết SHIELD, tổ chức – lý tưởng – cô tin tưởng như thế đã mục nát từ bao giờ, và Fury, người cố vấn và có lẽ người đỡ đầu của cô, người từng chấp nhận một sát nhân KGB vào tổ chức của ông, lại không tin tưởng cô như cô nghĩ? Nói về tình bạn giữa Steve và Natasha trong phim này, thì đáng nói nhất là hai yếu tố. Đầu tiên, việc Natasha suốt bộ phim cố gắng mai mối cho Steve (và việc Steve cũng nửa từ chối nửa chấp nhận nhưng tỏ ra vui vẻ về sự mai mối đó). Natasha quá quen với việc nhìn nhận con người và tôi nghĩ, cô là một trong số ít người thực sự nhận thấy sự cô đơn của Steve ở thế kỷ 21. Cô hiểu Steve không giống cô hay Barton, có thể sống cô lập – bản chất của anh cần có bạn bè, và nỗ lực mai mối kia cũng là cách cô giúp anh có cuộc sống cá nhân đa dạng hơn, nhưng cùng lúc đó cũng là lúc để cô chắc chắn rằng những người anh tiếp xúc với vẫn là người cô ít nhiều có thể tin tưởng. Ngoài ra, để bảo vệ Steve, bảo vệ chính cô và tình bạn và quan trọng hơn là mối quan hệ công việc giữa họ, việc mai mối cũng có thể là cách để Steve biết rằng bản thân cô không phải đối tượng.

Thứ hai, là khi cô hỏi Steve, “Anh muốn tôi là ai?” Thoạt nghĩ thì đó chỉ là câu đáp trả láu lỉnh, nhưng tôi nghĩ, trong khoảnh khắc đó, cũng như lúc Natasha hỏi Steve anh có thể tin cô sẽ cứu mạng anh hay không, là lúc Natasha thực sự muốn Steve đưa ra câu trả lời thật lòng. Cũng như Steve, cô cũng có phần cô đơn, cô cũng từng mất mát không hề ít hơn anh, và đến thời điểm đó, họ đã làm việc với nhau hai năm, quan điểm của anh đã thực sự trở nên quan trọng đối với cô.CATWS đang mở ra một chương mới cho phim Marvel. Ở cuối phim, tất cả những gì ta nghĩ ta đã biết về SHIELD không còn. SHIELD đã sụp đổ và chắc hẳn điều này sẽ có tác động lớn tới The Avengers: Age of Ultron. Lúc đó, thứ gì sẽ kết hợp nhóm Avengers? Có vẻ Captain America 3 sẽ là quá trình đi tìm Bucky của Steve và Sam, nhưng Avengers 2 sẽ diễn ra trước đó. Sebastian Stan đã ký hợp đồng chín phim với Marvel cho vai Bucky Barnes/Winter Soldier trong khi Chris Evans chỉ có hợp đồng sáu phim. Có thể nào Bucky sẽ xuất hiện trong Avengers 2?
 Việc liên kết với Thor: The Dark World và CATWS cũng giải thích tại sao phim truyền hình Agents of SHIELD lại có lịch chiếu quái gở tới vậy (chiếu một lèo 4 tập trong 4 tuần đầu, rồi lịch chiếu trở nên bất thường, lúc thì cách nhau một tuần, lúc thì hai tuần, lúc thì cả tháng trời), nhưng sự liên kết này cũng khiến Agents of SHIELD trở nên hấp dẫn hơn rất nhiều từ sau khi CATWS ra mắt. Bỗng từ một bộ phim hơi mang tính “tình huống” chỉ gồm một đội ngũ đặc vụ bay khắp thế giới dẹp loạn và ban đầu điểm lôi kéo chính của bộ phim chỉ là sự trở lại của Phil Coulson, thì bây giờ Agents of SHIELD trở thành một bộ phim trinh thám ly kỳ thực sự gay cấn về những con người không thể “tót” đi quy ẩn như Fury, Black Widow hay Captain America, mà phải ở lại đối mặt với đống đổ nát theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của SHIELD như Maria Hill, Coulson và đồng đội. Xem lại CATFA, nhiều khi có cảm giác phim chỉ tồn tại để khán giả biết được cái gã mặc áo quốc kỳ Mỹ trông hơi vô duyên trong Avengers kia là ai (ngay cả tên phim cũng mang tính…giới thiệu cho Avengers). Anh không đến từ một thế giới quyền năng và bí hiểm đủ để khiến người ta tò mò như Thor. Dù anh từng chịu chiến tranh, mất mát, những thứ đó không hẳn là những góc tối trong tâm hồn có thể đem ra lý giải cho hiện tại của Steve Rogers như tuổi thơ cô độc có thể lý giải cho thói xa hoa tiệc tùng ăn chơi của Tony Stark. Từ đầu tới cuối, Captain America là biểu tượng của chính nghĩa, ánh sáng và tự do lý tưởng rất đặc trưng nước Mỹ, và CATWS đã chứng minh rõ ràng chỉ cần có thế, anh vẫn là một siêu anh hùng với câu chuyện hấp dẫn không kém ai.

Khi không thể tin ai thì hãy tin Captain America

Cái tài tình của tên phim Captain America: The Winter Soldier là, thoạt nhìn, cái tựa đó đầy có vẻ tiết lộ quá nhiều. Bạn không cần phải biết nhiều về truyện tranh của Marvel, chỉ cần chẳng may tò mò Google từ khóa “Winter Soldier” là cứ ngỡ vừa bị một cái spoiler cỡ bự đập vào mặt. Nhưng xem phim mới thấy, danh phận Chiến binh Mùa đông kia thực chất lại là cái đánh lạc hướng, Marvel đang “thả” một spoiler nhỏ để khiến chúng ta không đi tìm spoiler lớn: HYDRA.

Read More

posted 3 months ago with 1 notes